img

Khi đang xếp hàng mua nước trong Circle K, vì mải nhẩm theo bài hát đang phát trong AirPod mà tôi lỡ để một đứa con trai nào đó tranh trả tiền giùm. Đúng là chiêu trò làm quen cũ rích. Tôi vừa càm ràm trong lòng vừa miễn cưỡng đi theo tên đó để trả lại tiền dù dám chắc đây là kịch bản hắn mong muốn. Nào ngờ đâu, cậu ta ngoảnh lại cùng nụ cười tinh quái khiến tôi sửng sốt.

- Cậu không nhận ra tớ à, tóc đỏ?

- Quang Anh? Đúng là không nhận ra thật. Khác quá.

- Khác kiểu gì? Đẹp trai hơn đúng không?

Tôi gật đầu. Nụ cười hớn hở trước mắt khiến tôi hơi choáng. Nhìn một lượt từ chân tới đầu cậu ta, tôi buộc phải công nhận bây giờ cậu ta sáng sủa và cao lên trông thấy. Đường nét trên gương mặt góc cạnh hơn, giọng nói trầm và ấm hơn. Chẳng bù cho ngày xưa, cậu ta chỉ cao hơn tôi một chút lại còn gầy và đen nhẻm. Tuy hơi bất ngờ, nhưng tôi vẫn không quên mục đích chính của mình:

- Cho tớ mã QR đi, tớ gửi lại số tiền ban nãy.

- Tớ không mang điện thoại.

- ???

- Thật mà.

Vừa nói, cậu vừa giơ hai tay vừa đút trong túi áo lên cho tôi xem. Tôi thở dài trong lòng. Món nợ này xem chừng nan giải quá.

Vẫn mồm miệng nhanh nhảu như hồi cấp ba, Quang Anh liên tục hỏi chuyện tôi như thể thân lắm. Đi mãi mà vẫn thấy cậu ta chưa có ý định rời đi, tôi bảo tôi phải về lớp học. Cậu ta ừ, thế rồi khi tôi vẫn còn ngơ ngác, cậu ta đội chiếc mũ lưỡi trai của mình lên đầu tôi và chạy vụt đi:

- Đội vào nhé, trời đang hửng nắng đấy.

* * *

Có lẽ là trùng hợp, chúng tôi gặp lại nhau ở giảng đường học môn chung sau một tuần. Lớp học tới hai trăm sinh viên mà cậu lại ngồi ngay sau tôi, vỗ vỗ vào vai tôi rồi cười toe toét.

- Lại gặp nhau rồi, tóc đỏ.

- Trùng hợp thật.

Tôi nặn ra một nụ cười công nghiệp trước sự nhiệt tình của ai đó. Chiếc mũ lưỡi trai hôm đó tôi vẫn phơi ngoài ban công chưa lấy vào.

Năm phút sau, khi tôi đang chống cằm lơ đãng, một bàn tay chìa ra ngay cạnh tôi, trong đó có ba bốn viên thạch caramen mà tôi thích ăn.

- Cho cậu này.

Tôi đỏ mặt. Chẳng hiểu sao cậu ta biết được món thạch mà tôi thích. Ừ thì, thi thoảng tôi cũng có đăng lên mạng xã hội, nhưng chúng tôi có follow nhau bao giờ đâu. Thấy tôi bối rối, cậu ta hơi rướn người đặt chúng lên mặt bàn. 

Khoảng cách gần nhau trong chốc lát khiến tôi hơi xấu hổ, may mà chỉ vài giây. Đứa bạn thân ngồi bên cạnh như đánh hơi thấy điều gì, nó cứ tủm tỉm cười rồi ghé lại hỏi tôi: ai đấy, thạch cậu thích kìa, có nhận không?

Tôi nhớ mối quan hệ giữa chúng tôi không tốt đến mức đó, thậm chí từng khá tệ. Ồ, cũng có thể vì chúng tôi từng quen biết và giờ lại học cùng trường nên cậu ta cảm thấy thân quen hơn và muốn làm bạn với tôi chăng? Chắc là thế rồi, chứ đâu còn lý do nào khác. Và cũng là để nhỏ bạn thân thôi lải nhải, tôi nhét một viên thạch vào tay nó, còn lại thì bỏ vào ba lô của mình.

* * *

Truyện ngắn Mực Tím: Chàng trai tôi ghét năm ấy - Ảnh 1.

Minh họa: PHÚC GIANG

Tôi chạm mặt cậu ta lần nữa ở sân vận động của trường, khi đang chạy bộ. Đó là một tai nạn. Đúng, tai nạn khi đang chạy bộ. 

Tôi nhìn thấy dây giày tuột ra và rồi đâm sầm vào ai đó chạy ngược chiều. Trời đất quay cuồng. Chúng tôi ngã nhào ra đất.

Khi nhìn thấy người đó là Quang Anh, tôi rất nghi ngờ liệu có phải cậu ta cố ý. Cả con đường rộng lớn, cậu ta lại ngẫu nhiên đâm sầm vào tôi? Và với cái tính trẻ trâu mà tôi từng biết thì cậu ta làm thế cũng chẳng lạ.

Nhưng tôi không có chứng cứ, tôi chỉ đành nén giận mà xin lỗi cậu ta. Còn cậu ta miệ

ng thì bảo không sao, nhưng cứ ôm lấy chân phải kêu đau. Tôi ấn nhẹ vào mắt cá chân của cậu ta, cậu ta liền "Ai, ui" khiến tôi hoảng thật. Tôi đề nghị:

- Hay đi phòng y tế? Có vẻ nặng đấy!

- Không cần đâu. Chắc nghỉ một lúc là khỏi ấy mà. Hì hì.

- …

- Êy, đúng là tớ cũng đang cần ngồi nghỉ. Tóc đỏ ngồi cùng tớ nha?

Tôi lườm một cái, nhưng cũng phải ngồi xuống. Biết làm sao được.

Hai chúng tôi ngồi song song, ngửa mặt lên trời, thấy trên đó đang xuất hiện những ngôi sao lấp lánh. Gió thổi vài chiếc lá bay vòng vèo trong không trung. Mùa hè đang bắt đầu, những con ve cũng bắt đầu cất tiếng kêu râm ran. Trong chốc lát, tất cả bóng đèn cao áp trên sân vụt sáng.

- Tớ có thể kết bạn Facebook với cậu không? Tóc đỏ? - Cậu ta đột nhiên hỏi với một tông giọng dè dặt.

Tôi nhìn cậu ta, có hơi không hiểu. Nhưng rồi tôi nhớ ra, ngày trước tôi đã từng xóa lời mời kết bạn của cậu ta mấy lần, sau đó cậu ta thôi không gửi nữa.

- Tại sao?

- Vì tớ muốn làm bạn với cậu. Được chứ?

- Cũng được.

Tôi gật đầu. Tôi đồng ý, bởi tôi đã không còn ghét cậu ta như trước kia, không phải bởi vì gần đây cậu ta có vẻ tốt với tôi, mà bởi thời gian đã trôi qua lâu rồi, nhớ mãi những chuyện không vui thực sự không cần thiết. Huống chi cậu ta đã chuyển trường từ mùa hè năm lên lớp mười hai, sự vắng mặt của cậu đã khiến tôi thôi không còn cáu bẳn nữa.

Quang Anh lấy ra trong túi quần một đôi AirPod. Thấy tôi nhìn, cậu ta phân trần:

- Thói quen thôi mà, tớ hay nghe nhạc khi chạy. Cậu thích nghe bài gì?

- Tớ không quen nghe nhạc chung với người khác.

- Vậy cậu chọn bài đi, tớ không nghe đâu.

Nói rồi cậu ta đưa cả hai chiếc tai nghe cho tôi. Tôi cảm thấy nếu từ chối nữa thì không hay cho lắm nên quyết định nhận lấy. Tôi mở bài Mùa hè của Peppa. Trong một khoảnh khắc, khi vô tình lướt qua gương mặt Quang Anh, thay vì cái biểu cảm cợt nhả thường thấy, tôi lại nhìn thấy trên đó một nụ cười rất dịu dàng.

* * *

Kể từ ngày kết bạn với nhau qua Facebook, Quang Anh thi thoảng lại gửi tin nhắn cho tôi hỏi này hỏi kia, được cái cũng không quá nhiều đến mức phiền. Thi thoảng cậu cũng sẽ nhờ tôi chụp lại phần ghi chép môn chung mà cậu bỏ lỡ. Thi thoảng nữa, cậu sẽ hỏi tôi mấy chuyện lặt vặt thường ngày.

Tuy rằng tôi vẫn chưa xí xóa hết ấn tượng xấu về cậu, nhưng không thể phủ nhận, đôi lúc tôi còn có chút chờ mong và thấy vui vui khi nhận được tin nhắn của cậu. Bởi vậy, một vài lần tình cờ gặp nhau trên sân trường hay trong thư viện, khi cậu vẫy tay và cười với mình, tôi cũng đôi lần đáp lại. Tất nhiên là né những lần đi với nhỏ bạn thân của tôi ra. Bởi viên thạch lần trước tôi cho nó, nó vẫn thi thoảng chụp gửi tôi rồi cười đây này.

* * *

Vuột mất học bổng vì một lý do trời ơi đất hỡi không phải lỗi của mình, tâm trạng tôi thực sự rất tệ, tệ đến mức có ăn hết cả gói thạch caramen cũng chẳng khá lên nổi. Tôi lê thân ra bến xe buýt đón xe về.

Trên bầu trời bỗng sấm chớp ì đùng. Gió cuốn tung những chiếc lá khô và bụi bặm trên mặt đường ném thẳng vào không khí, cảm giác mát lạnh khác thường khiến tôi có linh cảm chẳng lành. Trong phút chốc, mưa ào ào đổ xuống. 

Tôi cuống quýt chạy đến bến xe, nép mình vào mái che nhưng cả người đã ngấm không ít nước mưa. Lúc này, tôi muốn khóc kinh khủng. Đến ông trời cũng muốn bắt nạt tôi thì phải. Thế là nước mắt trào ra, tôi òa khóc.

Mưa trút xuống ào ào, lấn át mọi âm thanh của thành phố. Đường sá vắng người, qua mắt kính đầy nước chỉ thấy những chấm màu xanh đỏ nhòe nhoẹt. Tôi không phân biệt được đâu là nước mưa đâu là nước mắt, chỉ thấy lạnh và tủi thân.

- Tóc đỏ, lên xe tớ, chui vào áo mưa đi.

Truyện ngắn Mực Tím: Chàng trai tôi ghét năm ấy - Ảnh 2.

Minh họa: PHÚC GIANG

Có ai đó gọi to tên tôi. Một người trùm áo mưa kín mít dừng lại trước mặt tôi, giọng nói này... tôi quen thuộc. Chẳng nghĩ gì nhiều, tôi trùm áo mưa, leo lên yên xe Quang Anh.

Ngồi dưới lớp áo mưa, tôi nhìn thấy mưa vẫn rơi xối xả, những giọt nước nhanh chóng làm ướt ống quần kaki của Quang Anh và cả của tôi. Con đường dưới chân đã ngập nước.

- Tới rồi.

Quang Anh dừng xe, nói với ra sau. Tôi chui ra khỏi áo mưa, thấy trước mặt là một quán cà phê nho nhỏ với ánh đèn màu cam ấm áp hắt ra từ ô cửa sổ. Những dây leo mà tôi không biết tên đang rũ xuống một cách dịu dàng.

Bằng một cách nào đó, Quang Anh đã mượn được của chị chủ quán một chiếc quạt sưởi để tôi hong mình. Chúng tôi ngồi một góc trong cùng của quán, ngay phía sau là giá sách, bên cạnh là một chiếc cửa sổ đã được đóng chặt. Những bản nhạc không lời chậm rãi du dương trong không gian.

- Cậu đã ăn gì chưa? - Quang Anh hỏi.

- Chưa, vẫn còn sớm mà.

- Ừ nhỉ, mới sáu giờ. Thế mà tớ tưởng đã muộn lắm rồi đấy.

Hai chúng tôi cùng cười. Chúng tôi vừa nhấm nháp ly trà táo đỏ mật ong vừa ăn bánh quy hạnh nhân do chị chủ quán tự làm. Tóc tai, quần áo, thậm chí đôi giày tôi mang cũng dần được hơi ấm từ quạt sưởi làm khô. Mưa đã ngớt dần, nhưng tiếng nước rơi lộp bộp từ mái nhà xuống mặt đất vẫn cứ đều đều theo một tiết tấu chậm rãi.

Chúng tôi vừa kết thúc một tràng cười sau khi nghe câu chuyện mà tôi kể. Đại loại là cậu bạn lớp tôi tỏ tình với cô bạn lớp bên bằng tiếng Ý, nhưng chẳng hiểu sao lại dịch nhầm câu "tớ thích cậu" thành "tớ ghét cậu", thế là mọi công sức đi toong. Quang Anh tặc lưỡi:

- Ngố chết đi được.

- Ngố thật đấy. Thật là một sai lầm cơ bản - Tôi vẫn rúc rích cười.

- Thế cậu nghĩ... tớ thì sao?

Quang Anh đột ngột hỏi tôi, biểu cảm trở nên nghiêm túc. Sao... là sao cơ? Tôi vẫn chưa hiểu, nhìn vào mắt cậu với ý muốn đợi cậu nói tiếp.

- Tớ có sai lầm không? Mà tại sao đã bốn năm rồi cậu vẫn không thích tớ?

Quang Anh thích tôi á? Ợ... Điều này tôi cũng lờ mờ nhận ra nhưng chỉ là mới đây thôi. Con số bốn khiến tôi choáng váng. Tôi hỏi lại để xác nhận:

- Bốn năm, từ lớp 10 á? Nhưng tớ chỉ nhớ lúc đó cậu rất hay gây chuyện với tớ. Cậu toàn bày những trò để chọc phá tớ, khiến tớ phát cáu. Cậu làm cháy sém đuôi sam của tớ, vẩy mực lên áo đồng phục của tớ, giấu thẻ học sinh của tớ. Thế mà gọi là thích á?

- Đó là bởi vì... tớ muốn thu hút sự chú ý của cậu. Nhưng lại không biết làm cách nào. Đến lúc nhận ra làm sai thì sự việc đã đi quá xa, xa đến nỗi cậu ghét tớ và không muốn nói chuyện với tớ nữa.

Quang Anh cười ngượng nghịu. Tôi nhìn thấy trên gương mặt sáng sủa của cậu có những vệt đỏ hồng bắt đầu lan đậm. Tôi như thấy hai má mình cũng bắt đầu nóng ran. Không biết nên nói tiếp thế nào. Chúng tôi cùng im lặng. Đột nhiên, Quang Anh nắm lấy bàn tay phải của tôi.

- Nhưng bây giờ, cậu có thể cho phép Quang Anh mười chín tuổi, được bước lại gần cậu theo một cách đúng hơn, được không?

Tôi nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch. Chút khúc mắc cuối cùng như tan ra trong lồng ngực. Tôi biết, kẻ nào đó đã tìm được cách để bước vào thế giới của mình. Còn tôi thì lại không hề ghét điều đó.


DƯA HẤU
PHÚC GIANG
NAM KHA


Bình luận (0)
thông tin tài khoản
Được quan tâm nhất Mới nhất Tặng sao cho thành viên
    Truyện ngắn Mực Tím: Lưng chừng nhớ, mượn cớ thương

    Truyện ngắn Mực Tím: Lưng chừng nhớ, mượn cớ thương

    Được cười, nụ cười của thằng con trai vừa tìm được đáp án cho câu hỏi khó nhất cuộc đời mình. Chuyện tương lai ra sao, ừ thì... sau này sẽ rõ. Còn bây giờ, ít ra ai kia cũng đã có cái cớ để thương mến ai đó rồi.

    Truyện ngắn Mực Tím: Ngoan nào, có bà ở đây!

    Truyện ngắn Mực Tím: Ngoan nào, có bà ở đây!

    Mỗi khi gặp chuyện gì khó khăn, tôi lại nhắm mắt tưởng tượng mình đang nằm trên chiếc võng đay cũ kỹ năm nào. Tôi nghe tiếng bà lọc cọc trong bếp, nghe mùi khói bếp nồng nàn, và nghe thấy giọng nói phù sa ấy thì thầm.

    Truyện ngắn Mực Tím: Người lạ

    Truyện ngắn Mực Tím: Người lạ

    Tôi không trách cậu ta, chưa bao giờ trách vì cậu ta đã bỏ thư vào sách của mình, tôi chỉ tự trách bản thân vì đã không tìm ra chúng sớm hơn.

    Truyện ngắn Mực Tím: Mùa của riêng mình

    Truyện ngắn Mực Tím: Mùa của riêng mình

    Thì ra mỗi người đều có một mùa để thuộc về, như cái cây và bông hoa cũng cần có một mùa để rực nở. Không phải ai cũng kịp rực rỡ trong cùng một mùa hè. Và cũng chẳng sao cả nếu mùa của chúng ta đến muộn hơn một chút.

    Truyện ngắn Mực Tím: Phía sau lời cá cược

    Truyện ngắn Mực Tím: Phía sau lời cá cược

    Cảm giác khi nghe thấy mình bị đem ra làm trò cá cược là như thế nào? Tất nhiên là tôi tức giận, nhưng tôi ém cục tức ấy xuống, giả bộ như không biết gì. Để xem mấy cậu bạn kia diễn trò như thế nào trước mặt tôi đây?

    Truyện ngắn Mực Tím: Khiêu vũ trên tầng thượng

    Truyện ngắn Mực Tím: Khiêu vũ trên tầng thượng

    Thắng bị cuốn theo điệu nhảy của Miên. Và thế là cả hai uyển chuyển khiêu vũ trên tầng thượng, in bóng xuống nền đất rải rác ánh sáng còn sót lại của hoàng hôn dịu dàng.

    Truyện ngắn Mực Tím: Mojito mùa hè

    Truyện ngắn Mực Tím: Mojito mùa hè

    Mọi nỗi lo lắng, mọi ưu phiền của tôi giờ như bọt bong bóng trong ly mojito mùa hè lặng lẽ tan biến, tôi chỉ còn nhớ vị ngọt ngào và hương bạc hà thanh thanh.

    Truyện ngắn Mực Tím: Điều bất ngờ

    Truyện ngắn Mực Tím: Điều bất ngờ

    Những điều tốt đẹp sẽ không bao giờ biến mất hoàn toàn. Chúng có thể rời xa ta trong một khoảng thời gian, có thể lặng lẽ đi qua những ngã rẽ khác, nhưng không vì thế mà mất đi. Mọi thứ vẫn đang tiếp diễn theo cách riêng của nó.

    Truyện ngắn Mực Tím: Bí mật về mặt trăng

    Truyện ngắn Mực Tím: Bí mật về mặt trăng

    Tôi không chắc tương lai sẽ dẫn chúng tôi đến đâu: sẽ thân thiết hơn bây giờ, hay lạc mất nhau. Chỉ thời gian mới trả lời được những điều mà trái tim lúc này chưa đủ can đảm để gọi thành tên.

    Huỳnh Như, Thy Freestyle truyền cảm hứng 'ước mơ sân cỏ' cho cầu thủ nhí TP.HCM

    Huỳnh Như, Thy Freestyle truyền cảm hứng 'ước mơ sân cỏ' cho cầu thủ nhí TP.HCM

    Sáng 14-6, Giải bóng đá thiếu niên, nhi đồng TP.HCM Cúp HTV 2026 chủ đề "Ước mơ sân cỏ" chính thức khai mạc tại sân Tao Đàn (phường Bến Thành).